Căn nhà nhỏ của bốn mẹ con chị Nguyễn Thị Thương, nằm sâu trong con đường hẹp thuộc xã Hòa Xuân (Đắk Lắk, vùng Phú Yên cũ), giờ vẫn còn phảng phất mùi lũ. Trước sân, một chiếc ao đọng rác, và một vài xác chết động vật sau lũ, nước đục ngầu bốc mùi khó chịu. Căn nhà nhỏ phủ kín khăn tang càn thêm nặng nề hơn.

Chồng chị Thương, anh T.N.T (41 tuổi), là người đàn ông hiền lành, chăm chỉ, được bà con thôn xóm quý mến.
Theo lời bà Lê Thị Ngọc Ánh (69 tuổi, mẹ chị Thương), anh T. và con gái bà cưới nhau hơn 10 năm trước, có ba con trai, trong đó hai cháu sinh đôi học lớp 7, một cháu học lớp 6. Anh làm phụ hồ, còn chị Thương kiếm tiền từ việc bóc vỏ điều. Mỗi ngày, cả hai vợ chồng chỉ kiếm được khoảng 200.000 – 300.000 đồng, vừa đủ trang trải chi phí gia đình.
“Gia đình con khó khăn, vợ chồng già chúng tôi cũng phải mưu sinh, hỗ trợ cho con cháu. Vợ chồng già chúng tôi xem T. như con trai ruột. Chúng tôi đã phụ giúp cất nhà cho hai con,” bà Ánh bộc bạch.

Ngày 19/11, trời đổ mưa lớn, nước lũ dâng cao. Anh T. cùng ông ngoại chèo thuyền đưa ba con nhỏ đến nơi an toàn. Khi quay về chở người tiếp theo, chiếc thuyền bất ngờ bị nước xiết kéo lật. Cha vợ anh T. may mắn bám vào bụi cây và thoát nạn, riêng anh T. bị nước lũ nhấn chìm.

Ba ngày sau, người dân trong thôn mới tìm thấy thi thể anh T., cách vị trí ghe lật không xa. Thi thể anh bị vướng giữa cây cối và rác rến, dòng nước xiết không cho người đàn ông hiền lành ấy một cơ hội vùng lên.
Anh T. ra đi để lại người vợ câm điếc bẩm sinh và ba đứa con trai tuổi còn đến trường. Khi đoàn cứu trợ của Quỹ Khởi Sự Từ Tâm đến thăm, chị Thương chỉ biết ôm mặt khóc. Không lời nói nào có thể diễn tả, nhưng từng giọt nước mắt, từng cái siết tay của chị đều khiến ai trong đoàn cũng xót xa, trước nỗi đau mất chồng, nỗi lo về tương lai ba đứa nhỏ.
Ba đứa trẻ khôi ngô, học lực tốt, lặng lẽ nép sau lưng mẹ, thỉnh thoảng cúi mặt. Ánh mắt buồn của các em in sâu trên từng khuôn mặt, nói thay những lời mà tuổi nhỏ chưa thể thốt ra.

Gia đình chị vốn đã khó khăn. Chị Thương cắm mặt bóc vỏ điều cả ngày, nhưng chỉ kiếm được vài chục nghìn đồng, vừa đủ cho các con ăn sáng. Chồng chị là trụ cột duy nhất, làm thợ hồ quanh năm mưa nắng để lo cho con cái đến trường. Thế nhưng chỉ sau một cơn lũ, cả gia đình nhỏ ấy rơi xuống vực sâu. Giờ đây, bốn mẹ con phải nương tựa vào ông bà ngoại, những người tuổi đã cao, sức đã yếu nhưng vẫn cố dang tay chở che.
Chúng tôi hiểu rằng nỗi đau này không thể xoa dịu chỉ trong ngày một ngày hai. Nhưng ít nhất, trong những ngày khó khăn nhất, họ không cô đơn. Nhiều mạnh thường quân, khi hay tin, đã đến chia buồn và ủng hộ tiền để lo cho các con trong hành trình dài phía trước. Những món quà ấy không chỉ là tiền hay nhu yếu phẩm, mà là tình người, là vòng tay của cộng đồng dành cho những số phận mong manh.
Giữa căn nhà trong con hẻm còn đầy bùn non, tương lai của bốn mẹ con chị Thương trở nên vô cùng khó khăn. Điều cấp thiết trước mắt là chi phí để các con tiếp tục đến trường, để vòng tay yêu thương và hy vọng không bị cắt đứt bởi thiên tai và nỗi đau mất mát.!
Ông Nguyễn Phú Đức, Giám đốc Quỹ Khởi Sự Từ Tâm cho biết, trước mắt, Quỹ sẽ hỗ trợ cho 3 em số tiền 36 triệu đồng trong năm đầu tiên từ nguồn chương trình học bổng Tự Lực Vì Chính Tôi. Đồng thời, Quỹ sẽ làm việc với chính quyền địa phương về việc hỗ trợ chi phí sinh hoạt cho 3 em.
“Với sự mất mát của gia đình cũng như các em, chúng tôi thật sự bày tỏ lòng sẻ chia và cố gắng hỗ trợ trong khả năng cho phép. Trong tương lai, chúng tôi sẽ phối hợp với các đơn vị liên quan, tiếp tục hỗ trợ cho 3 em có quỹ học bổng đến năm 18 tuổi hoặc xa hơn nếu các em có thành tích tốt hoặc điều kiện gia đình thực tế…”, ông Đức chia sẻ.
